Mục đồng chơi “dế”
TT- – TTCT - Thời đại số đang len lỏi vào tận làng quê xa xôi ở Hà Tĩnh, đến cả trẻ chăn trâu cũng đua nhau sắm “dế”, tức điện thoại di động. Theo thông tin của hai bạn đọc Nguyễn Hải và Trần Huệ cung cấp, TTCT tìm hiểu câu chuyện chăn trâu thời @.
Những người đi xa trở về vừa đến cổng làng là đám trẻ chăn trâu trên cánh đồng gần đó nhảy ùa tới đón. Nhưng chúng không đòi quà bánh mà lục lọi khắp người, vuốt từng túi quần để tìm điện thoại di động (ĐTDĐ). “Xài điện thoại gì cho cháu mượn cái. Điện thoại này có game chi không?...” - bọn trẻ chăn trâu nháo nhào hỏi. Chưa kịp hoàn hồn thì chiếc ĐTDĐ của tôi đã nằm gọn trong tay đám trẻ. Chúng bấm các phím điện thoại một cách chuyên nghiệp, thuần thục các chức năng đến lạ.
“Sắm dế để đi chăn trâu”
Khóc, cười cùng ĐTDĐ
Khoảng 15 trẻ chăn trâu ở xóm Phú, xã Thạch Liên, huyện Thạch Hà chỉ có năm chiếc ĐTDĐ loại “một một” và “một hai” (cách gọi model 1100 và 1200 của Nokia - NV) nên bọn trẻ phải thay phiên nhau chơi máy. Em Nguyên khoe: “Bọn nó không có máy nên phải đi đuổi trâu cho con để được chơi máy. Một phút chơi máy là đuổi một lượt trâu đó chú”.
Để sở hữu chiếc ĐTDĐ “một một” này, Nguyên đã phải đi bốc đất thuê đắp bờ ruộng mất một tuần mới đủ 500.000 đồng để mua. Nhưng bị bố mẹ cấm sử dụng nên mỗi lần chăn trâu về, Nguyên lại tắt máy cho vào ống tre trước chuồng trâu.
Cũng như Nguyên, Tuyền (13 tuổi) ở xóm 6, xã Phương Điền phải lén sử dụng vì bố mẹ phán: “Mấy đứa con nít bay sử dụng ĐTDĐ làm gì, tốn tiền bạc mà dễ hư hỏng”. Mặc bố mẹ nói, Tuyền đã tìm mọi cách tích cóp để sắm “dế”. Bạn của Tuyền kể: “Hắn đi chăn trâu thuê cho người khác 1.000 đồng/ngày/con, rồi đi mót lúa bán góp vào. Rứa mà cách đây hai tháng hắn mua được con “một một” rồi đó”.
Trong đám trẻ mục đồng, phần lớn chúng tự chăn trâu thuê, mót lúa, cõng gạch... để có tiền mua máy. Thế nhưng cũng có những em vì quá nóng lòng khi thấy bạn bè có nên đã làm càn. Đó là trường hợp của T., 15 tuổi, xã Phương Điền, Hương Khê.
Đi chăn trâu ở đồng Xoang, T. được người lớn nhận xét “hiền như củ khoai”. Vậy mà từ ngày thấy bạn bè bấm ĐTDĐ chí chóe, T. lén lấy 3 chỉ vàng của bà nội đem bán và mua chiếc ĐTDĐ 1,5 triệu đồng. Được mấy hôm thì T. làm mất máy, nhưng vài hôm sau lại móc ra một chiếc còn xịn hơn khiến bọn trẻ há hốc mồm, còn người lớn bắt đầu nghi ngờ... Cuối cùng T. đã bị bố cho một trận no đòn và cấm tiệt khoản ĐTDĐ.
Tính ra mỗi mục đồng sử dụng ĐTDĐ mất phí 30.000-50.000 đồng/tháng, một số tiền không nhỏ ở những vùng nông thôn nghèo này. Vì thế để có tiền nuôi “dế”, nhiều em nghĩ ra các “kế hoạch nhỏ”. “Xin tiền bố mẹ khó lắm, phải tự kiếm mà chơi thôi. Đến mùa thu hoạch hoa màu thì em đi mót lúa, đậu, lạc rồi bán kiếm tiền. Rồi chăn trâu, cắt cỏ thuê cho người ta cũng có chút ít” - Sơn giải thích. Hầu như số tiền này trước đó em chỉ dùng vào việc mua thêm sách vở, giấy bút để đi học.
Còn Hải chọn cách nuôi “dế” khá nhẹ nhàng: “Mỗi lúc hết nhiên liệu (tiền card) thì em bắn cái tin cho ông anh ở trong Sài Gòn nạp giùm vài chục ngàn đồng”. Hải cho biết thêm chiếc ĐTDĐ của em chính là nhờ người anh mua cho trong một đợt anh về quê.
Thế nhưng có những em không kiếm đâu ra tiền nên tìm cách ăn gian của bố mẹ. Đó là trường hợp của N., khi bố mẹ bắt được cậu này đang giấu trứng gà trong áo để mang đi bán, hay T. lén bớt rượu của mẹ nấu ở nhà để bán cho tiệm tạp hóa... Chuyện di động về làng, chuyện trẻ mục đồng mân mê chiếc ĐTDĐ bé xíu đã làm làng quê nhốn nháo cả lên.
ĐÌNH DÂN
Đỗ Thanh Dương @ 22:19 16/08/2010
Số lượt xem: 746
- Ngắm ruộng bậc thang mùa nước đổ (26/07/10)
- Tản mạn hành trình ẩm thực (22/07/10)
- Ngắm mũi Cà Mau từ vũ trụ (22/07/10)
- Phiên chợ nơi cổng trời (21/07/10)
- QUẢNG NGÃI: Sơn Mỹ - miền đất hồi sinh. (09/07/10)

Các ý kiến mới nhất